Quý vị thân mến,
Tôi không biết quý vị thì sao nhưng tôi thì mỗi lần nhìn vào trong mắt những đứa trẻ thơ, những đứa con tôi bên Mỹ, trong ánh mắt tròn đen, má đỏ môi hồng tôi bị hớp hồn trong đó. Những đứa trẻ thơ là những thiên thần, trong trắng xinh đẹp.
Thế nhưng trên trái đất này vẫn còn biết bao nhiêu vạn đứa trẻ cũng bằng trang lứa như con tôi nhưng chúng có lẽ không được may mắn cho lắm.
Có những đứa trẻ 5, 6 tuổi đầu vác chiếc túi trên vai cùng cái que trên bãi rác. Các em với đời sống khốn cùng, những đứa trẻ đó có mặt ở khắp mọi nơi và có một nơi mà hồn tôi mãi vấn vương ở đó.
Năm trước, với đứa con trai hơi lớn của tôi, tôi đã thổ lộ với cháu rằng, ngày sau khi con lớn khôn đã vào đại học, Mẹ đi giúp những trẻ em bất hạnh nhé, cháu dạ, cười và nói đùa với tôi rằng người ta sẽ trao giải nhân đạo cho Mẹ.
Tôi không cần gì hết, tuy nhiên để nuôi nấng hồn tôi, được nhìn thấy những đứa trẻ mắt sáng môi hồng ở khắp nơi không còn gầy còm, ốm yếu có lẽ lòng tôi dễ chịu hơn.
Và bây giờ tuy các cháu chưa vào đại học tôi đã bắt đầu những bước đầu tiên với ước mong một ngày nào đó tôi nhìn thấy những đứa trẻ mắt sáng môi hồng, những đứa trẻ khỏe mạnh, đầu óc minh mẫn làm nền cho một xã hội đi lên, ngày ấy hồn tôi sẽ thanh thản.
Dinh Dưỡng Cho Việt Nam
Dinh Dưỡng để cải thiện thế hệ mai sau